Lăng mộ Humayun ở New Delhi – Ấn Độ

Lăng mộ Humayun được xây dựng dành cho vua Humayun, vị vua thứ 2 của triều đại Mughal. Công trình này có sự kết hợp giữa lăng tẩm hoàng gia và vườn cảnh lần đầu tiên xuất hiện ở Ấn Độ. Tọa lạc tại Nizamuddin, phía Đông Delhi, lăng mộ Humayun (còn được gọi là Makbara-e -Humayun) là một trong những di tích hiếm hoi của triều đại Mughal được bảo tồn tốt nhất và được công nhận là Di sản Văn hoá Thế giới của UNESCO vào năm 1993.
Lăng mộ Humayun là công trình mang dấu ấn kiến trúc đặc trưng của thời đại Mughal với sự pha trộn hài hoà giữa phong cách kiến trúc Ba Tư, Thổ Nhĩ Kỳ và Ấn Độ.
Lăng mộ Humayun có tổng diện tích trên 216.000 m2, bao gồm cả công trình lăng mộ và khu vườn cảnh. Phần lăng mộ được xây ở trên nền đá cao 7m (so với mặt đất). Khu vườn được thiết kế theo lối sắp đặt tiêu biểu của Ba Tư là Char Bagh, có 4 lối đi vào khu lăng mộ trung tâm, chia khu vườn thành 4 phần. Một vài lối đi còn được thiết kế hồ nước ở giữa. Vườn được mô phỏng hình ảnh Khu vườn Địa đàng được miêu tả trong kinh Quran với 4 dòng sông: sông nước, sông sữa, sông mật và sông rượu. Vườn cảnh được trồng nhiều loài cây che bóng mát và có cả cây ăn quả, là nơi trú ngụ, làm tổ và sinh sống của các loài chim.
Vật liệu dùng để xây dựng lăng mộ chủ yếu là sa thạch đỏ, công trình có thiết kế theo lối đối xứng, cao 47m và rộng 91m. Mái vòm bên trong có chiều cao 42,5m. Những lối vào xung quanh đều lát đá cẩm thạch trắng, hình vòm cung, cao 6m. Cửa chính ra vào cao 2 tầng, đặt ở chính giữa 2 phía Đông-Tây.
Công trình có tổng cộng 124 phòng mộ lớn nhỏ. Phòng mộ chính của vua Humayun có diện tích lớn nhất. Tại trung tâm phòng mộ có một tấm bia theo hướng Bắc-Nam để phân định ranh giới giữa mộ của nhà vua Humayun và mộ của những người khác trong hoàng tộc.