Di Hòa viên, cung điện mùa hè nổi tiếng của nhà Thanh xưa

Di Hòa viên nằm cách trung tâm thành phố Bắc Kinh khoảng 10 km là một kiệt tác của thiết kế vườn cảnh quan Trung Quốc, được UNESCO công nhận là di sản thế giới năm 1998 và là 1 trong 7 di sản thế giới của thủ đô Bắc Kinh.
Di Hòa viên được xây dựng vào năm 1750, nhưng bị phá hủy phần lớn trong cuộc chiến năm 1860 và được khôi phục lại vào năm 1886.
Di Hòa viên được xây dựng xung quanh Đồi Trường Thọ và Hồ Côn Minh, là một quần thể hài hòa bao gồm những ngọn đồi và hồ nước kết hợp cùng hành lang, hội trường, cung điện, đền thờ và cầu để tạo thành một khu phức hợp vườn hoàng gia lớn nhất và được bảo tồn tốt nhất trên thế giới. .
Di Hòa viên trong tiếng Trung có nghĩa là vườn hòa bình yên tĩnh. Cảnh quan và thiết kế của Di Hòa viên là những ví dụ điển hình về các khu vườn cổ.
Thời xưa, vào những ngày hè nóng nực, các thành viên trong hoàng tộc rất thích đến nơi này.
Quá trình xây dựng Di Hòa viên, một hồ nước được mở rộng nhằm tái tạo lại hình ảnh Hồ Tây nổi tiếng Hàng Châu và qua đó tạo ra hồ Côn Minh với diện tích khoảng 2 km2.
Một chuyến đi bằng thuyền rồng, được trang trí đầy màu sắc trên hồ Côn Minh kéo dài khoảng 10 phút, tốc độ di chuyển chậm giúp bạn vừa thư giãn vừa ngắm nhìn cảnh quan tuyệt đẹp ở nơi này.
Hành lang Di Hòa viên dài tới 728m, được làm bằng gỗ và chia nhỏ thành 273 phần bởi các thanh ngang là một lối đi dạo hoàn hảo. Hành lang là một phòng trưng bày nghệ thuật độc đáo, với hơn 14.000 bức tranh về nhiều đề tài được vẽ trên dầm và trần nhà, tạo thêm một điểm nhấn cho Di Hòa viên.
Tháng 9, tháng 10 là thời gian tốt nhất để bạn đến tham quan Di Hòa viên.

Đến thăm Di Hòa Viên

Đến thăm Di Hòa Viên

    Di Hòa Viên là cung điện được xây dựng từ thời nhà Thanh, nằm cách Bắc Kinh 15 km về phía Tây Bắc.

Đến thăm Di Hòa Viên

Nơi đây, từ thế kỷ 12 nhà Kim đã xây dựng các hành cung. Các triều đại tiếp theo, nhất là từ đời Vua Càn Long (nhà Thanh), cung điện được mở rộng và có tên gọi Thanh Ý viên. Sau khi bị hủy hoại, năm 1888 Từ Hy Thái Hậu đã cho trùng tu lại Thanh Ý viên và đổi tên thành Di Hòa viên, năm 1903 bà cho trùng tu lần thứ 2 Di Hòa viên như chúng ta được chiêm ngưỡng ngày nay .

Di Hòa viên rộng 294 mẫu gồm ba khu vực: khu hành chính, khu nghỉ ngơi và khu phong cảnh.

Đáng chú ý có Hương Phật các, một ngôi chùa nhiều tầng nguy nga lộng lẫy. Hồ Côn Minh rộng 220 mẫu, mênh mông nước biếc có hình dáng quả đào với phần cuống là con sông dẫn nước vào hồ qua cửa Tây. Men theo bờ hồ là một dãy hành lang dài 728 mét gồm nhiều gian, kiến trúc tinh xảo. Giữa hồ có hòn đảo nhỏ nối bờ là 1 chiếc cầu vồng 17 nhịp bằng đá gọi là Thập Thất Khổng kiều. Phía đông hồ Côn Minh có cầu Kim Ngưu.

Khu cửa Đông Cung gắn liền với các hoạt động thường nhật của các vị Hoàng đế. Lạc Thọ Đường gồm các phòng ở và nơi vui chơi, phía trước bày bố một cây hoa hồng, tượng một con hươu, một con hạc và một bình bông. Ngai vàng, ngự án, quạt và bình phong bằng kính dùng khi vua thiết triều và giải quyết chính sự cũng hiện diện ở đây. Thính Li Quán nay là nhà hàng chuyên phục vụ các món ăn cung đình. Con đường mua bán Tô Châu (hàng ăn và đồ lưu niệm truyền thống của Hoàng gia) cùng nhiều điểm đến hấp dẫn khác.

Di Hòa Viên vừa là một công viên đẹp vừa là 1 kiệt tác về kiến trúc, được xây dựng theo bố cục rất chặt chẽ về mặt phong thủy thể hiện ý tưởng Phúc Lộc Thọ.  UNESCO đã đưa Di Hoà viên vào Danh mục Di sản văn hoá thế giới vào năm1998.

Nếu có dịp hãy đến thăm Di Hòa Viên.